
Mưa Sài Gòn
Mưa Sài Gòn
Lạch cạch, lạch cạch, Hải mở cửa. Phòng An đột nhiên sáng đèn. "Hải sao về muộn thế?". "Bị ngã". An lao sang như điện xẹt: "Bị ngã sao?. Điện thoại đâu mà không gọi?". Hải lí nhí: "Điện thoại hết pin", nói xong lại cắn chặt môi, mắt hoe hoe đỏ. An nghĩ Hải đau lắm, dìu Hải ngồi lên giường, lật đật chạy đi tìm thuốc rửa, bông băng.
"Nay An về sớm, nấu canh cá kèo gọi Hải về ăn, gọi cả chục cuộc không được. Tối mịt không thấy Hải về, An lo quá, lúc nãy chạy xe một vòng, nghĩ may ra gặp". Nước mắt Hải trào ra, cả người run run, run hơn lúc An rỏ thuốc sát trùng lên vết thương. An cuống tay cuống chân: "An làm Hải đau lắm sao", Hải lại khóc rưng rức. Sao An cứ thế, quan tâm Hải, nâng niu Hải. Sao An cứ lặng lẽ chịu một mình. Sao An không san sẻ bớt gánh nặng cho Hải.
Hải khóc, hệt như Sài Gòn đang nắng quay nắng quắt lại rào rào đổ mưa, cho đến khi cả người bị ai đó ôm trọn trong vòng tay, vỗ về, thủ thỉ: "Đừng khóc nữa, có An ở đây rồi".
Hình như trên mái có tiếng lộp bộp, lộp bộp.
Hình như trời lại sắp mưa.
Có sao đâu, hết mưa trời sẽ lại nắng thôi.
Mẹ ơi, con chỉ kể cho mẹ một Sài Gòn chợt mưa, chợt nắng, Sài Gòn với những hàng sao đen cao vút, Sài Gòn với những người bán hàng luôn mỉm cười, cảm ơn, Sài Gòn với cơm tấm, hủ tiếu, bánh tráng trộn dọc các ngả đường. Nhưng mẹ biết, dù mưa hay nắng, còn có một Sài Gòn khác có thể che mưa che nắng cho con.
Mẹ biết, phải không mẹ?
Nhung Phạm - 150702
